(1929-2007)
VII
THƠ – VĂN TƯỞNG NIỆM
A
THƠ
Bảo Liên Đài
Mãn Tâm mãn ý tối thắng duyên
Giác Hoàng thùy phạm lợi nhơn thiên
Hòa âm diễn xướng truyền giáo nghĩa
Thượng Phẩm hoa khai đạt cửu liên
Bính Tuất Trọng Thu
Tỷ kheo Thích Tín Nghĩa
Bái bút
Đàm hoa lạc khứ
Thích Nguyên Tâm
Ôn đã đi rồi mây trắng bay
Ngàn năm sau nữa có ai hay
Giọt nước Tào khê còn vang vọng
Đàm hoa rơi rụng ngát hương đầy
Kính Dâng Ôn, Ngài Thi Sĩ
Tuyết Sơn
Chân Pháp Đăng
Bút hoa diễm tuyệt nghĩa huyền không
Diễn xướng tam thừa nhất ấn tông
Trí tuệ từ bi siêu mãn giác
Tâm tâm thanh tịnh tuyệt mông lung
TÂM KHÔNG HỒN LỤA CÚNG DƯỜNG
ÂN SƯ THÍCH MÃN GIÁC
Thơ đời trả lại mênh mông
Giữ chi ý động với lòng riêng tư
Kim cang Kinh sáng dạ từ
Trầm thơm nhả ngọc châu thư trong đầu
Bây giờ! Sư đến, về đâu
Vẫn thơ – sen nở nhiệm mầu dưới trăng
Mắt cười tươi nắng sông Hằng
Hương giang, núi Ngự, đồng bằng yêu thương
Tâm Không, Hồn Lụa cúng dường
Vòng quanh Vũ trụ lót đường Ân Sư
Phủ Huyền Tháp ấm hương từ
Mỗi tầng ánh sáng Chân Như lắng trần
Áo đời lam áng Phù Vân
Trái tim giải thoát phong trần ai đi
Pháp Vô Ngã hội Xuân thì
Không còn, không mất, có chi xa – gần .
LISA HUYỀN VÂN
HUỆ HƯƠNG
(Kính dâng Giác Linh Ân Sư Thích Mãn Giác)
Lisa Huyền Vân
Đẹp vườn trúc mướt chân không
Trăm hoa tươi thắm khói bồng áng thơ
Nguyện tình thương mãi vô bờ
Ngàn sau không bến – đơn sơ phút này
Túi hành dư lệ đâu đây
Tràng lam, áo khách gót giày hoang sơ
Đi trên sỏi đá đợi chờ
Tâm linh giao cảm đôi bờ Sắc – Không
Từng rung động thấm vào lòng
Ngọt ngào, thơm mát gió nồng Huệ hương
Vòng tay ôm phút vô thường
Gởi về muôn lối Huệ hương không tàn
Gối Thiền hẹn ước thu sang
Cùng yêu những chiếc lá vàng rụng rơi
Mắt xanh lộng bóng Cung Trời
Không xa Giới Luật, không rời Thích Ca
Màng chi Vương Đế tại gia
Cô đơn Đức Phật ngự tòa Như Lai
Hồn trang huệ – hướng dương cài
Tóc mây chiều mát đường bay sông Hằng.
TƯỞNG NIỆM ÔN
Con biết thế nào Ôn cũng ra đi
Tử sanh lão bệnh có nghĩa là gì
Thân tứ đại trả Người về cát bụi
Sắc không ngày ấy nhớ mà làm chi
Trời vào thu lá vàng rơi rồi đó
Lẽ vô thường dễ trải quá trăm năm
Về quê cũ đường đâu thấy xa xăm
Mười mươi khoảnh khoắc dấu tầm thiên thu
Sân chùa vắng đìu hiu nay thiếu bóng
Cội tùng già lặng ngắm chút trăng treo
Lắng đọng hiên ngoài tiếng mõ buồn theo
Chim ngừng hót lá rơi cành xao động
Ôn ra đi cho đời muôn hạt ngọc
Lời thơ vàng tạc dạ chốn nhân gian
Hoàng hôn về phủ xuống cả biển đông
Lệ tràn khóe mắt vạn lòng nhớ Ôn.
HỒ HƯƠNG LỘC
THẾ GIỚI HUYỀN KHÔNG
Kính viếng Giác Linh
Ḥa Thượng
Thích Măn Giác (1929-2006)
Từ thuở “MÁI CHÙA” đến tận đây
Quê hương như có mặt phương nầy
Tiếng thơ dâng ngập qua ḷng suối
Tiếng Thầy vang khắp nẽo trời mây
o0o
Thế giới HUYỀN KHÔNG đủ sắc màu
Đen Vàng Đỏ Trắng với Đông Tây
Trái tim MĂN GIÁC cùng chung bến
Màu vàng đưa lối hướng về Tây
o0o
Bước chân Pháp Vũ không màu sắc
Ơn thầy nhuần gội đến cỏ cây
Hoa mai c̣n ngát mùi sen hạ
Ưu Đàm muôn thuở vẫn thơm lây
o0o
Pháp Âm vang vọng trong ḷng đất
Bồ Tát năng hành lướt gió mây
Thuyền đă về Tây không gợn sóng
Lân lân hương MĂN GIÁC c̣n đây
o0o
Đọc trong buổi lễ tượng niệm cố
Ḥa Thượng Thích Măn Giác tổ chức tại chùa Pháp Bảo
Sydney 29-10-2006
Lâm Như Tạng
Ánh Sao Rơi
̣(kính tiễn Giác Linh Thi Sĩ Huyền Không)
Hàn Trúc
Một vì sao sáng đã lặng rơi
Để lại thi nhân những ngậm ngùi
Trả xong một kiếp duyên trần thế
Một nắm tro bay nhẹ thảnh thơi
Người bỏ chùa đi trong lặng lẽ
Chúng sinh hiu hắt tựa chiêm bao
Cõi không Người đã thành mây trắng
Để chốn thiền môn thiếu bóng nâu
Los Angeles nhuộm màu tro
Tiễn Giác Linh qua bến hư vô
Như Lai đang nhẹ vòng tay ấm
Đón ánh sao rơi đẹp hồn thơ
Huyền Không thi sĩ tiếng ngân vang
Thấp thoáng nơi nơi bóng áo vàng
“Mây trắng thong dong” bay về cõi
Niết bàn huyền diệu đón màu lam
Từ độ người đi, giới thi nhân
Một nỗi buồn riêng thấm thía lòng
Cánh thơ đã lạc trong màu nhớ
“Ta gọi Xuân về” Xuân chứa chan.
BÁT NGÁT HUYỀN
KHÔNG
Kính dâng Ḥa Thượng thượng Măn hạ Giác, tức thi sĩ
Huyền Không
Tối
trèo hái sao bất
chợt
nh́n ra vầng
trăng
cổ
độ
Nẻo Huyền Không vi vút thiền thi
Bên cầu nước chảy nụ cười b́nh an để lại
Trong cơn gió bụi áo vàng phơ phất dáng từ bi
Mái chùa che chở hồn ai một đời trầm ngâm ngọn bút
Táng lá bồ đề trùm hết khổ lụy trần gian
Mặt trời vừa nở sáng nay, ôm một v́ sao ngời sáng
Trong cơi thinh lặng
Bàng hoàng
Lệ sa thành thiên hoa khúc
Gửi
vầng
thơ
nhỏ
về
nơi
bát ngát huyền
không.
Đệ tử Tâm Quang (Vĩnh Hảo) kính bái
Tranh Thơ
Em hỏi tôi,
Thầy có biết
Thi sĩ Huyền Không?
Tôi gật đầu,
Em nói:
Người họa tâm tranh
Bằng nét thi ca
Bức ảnh quê hương
Dòng thơ diễm tuyệt
Màu sắc hoang sơ,
Sáng hồn dân tộc
Dưới mái chùa xưa
Có ấm chăn êm
Ấp ủ yêu thương
Chiếc cầu lịch sử
Nơi có bước chân
Hàng bao thế hệ
Nối gót cha ông
Dựng xây tình người
Đường nét tâm linh
Hòa trong hơi thở
Đệm khúc khải hoàn
Qua tiếng chuông linh
Ờ, em nói đúng
Nhưng, em có biết,
Tranh thơ, mái chùa,
Hồn dân tộc
Đa